Trời nhỏ lệ thương đau, lo cho loài người mê mải, chưa dám bước lên một tầng lầu…

Thời gian vô thủy vô chung,

Không gian vô hạn, mãi vô cùng

Những kỷ niệm, những luyến lưu không thật,

Mất tăm trong cuồn cuộn thác phù dung…
Trời nhỏ lệ thương đau, lo cho loài người mê mải, chưa dám bước lên một tầng lầu…
Thời gian vô thủy vô chung. Không gian vô hạn, mãi vô cùng (Ảnh: dkn.vn)
Ai cũng giữ cho mình

những kỷ niệm tháng năm đã từng thề thốt

Những mỹ từ, những uyển ngữ bờ môi dịu ngọt

Người ta nói, trong bóng đêm,

ngọng nghịu lời trẻ con bập bẹ nói

Thời điểm có hoa tình yêu ngát hương bay,

ai dám nghĩ rằng mình nói dối

Để rồi chục năm sau,

tự cười mình

như tội đồ

đã ngây thơ

chuyện không đâu.
Những kỷ niệm, những luyến lưu không thật. Mất tăm trong cuồn cuộn thác phù dung..(Ảnh: pinterest.com)
Thượng Đế từ bi mỉm cười thương nhân loại khổ đau

Quay cuồng trong Mê mờ huyễn tượng

Nếu đời là Mê, là giả tướng?

Thì thế gian là một kịch trường

Nơi con người thề thốt, ghen tuông

Nơi con người vật lộn, quay cuồng trong cơm áo

Nói những lời bóng bẩy

Khắp Hội Chợ Phù Hoa.
Thượng Đế từ bi mỉm cười thương nhân loại khổ đau. Quay cuồng trong Mê mờ huyễn tượng (Ảnh giau.co)
Dán vào thác thời gian

Những mốc son chói lòa,

Cuồn cuộn sóng bể Đông

Lao những luồng Bạch Hải

Rỏ lệ giữa trời đau

Thương cho loài người mê mải

Không dám bước lên một tầng lầu…
Rỏ lệ giữa trời đau. Thương cho loài người mê mải. Không dám bước lên một tầng lầu…(Ảnh: pinterest.com)
La Vinh
Tác phẩm kinh điển: Những bóng hồng trong Thủy Hử, đâu là ngọc báu họ mang trong mình?
Kiệt tác Đường thi của Bạch Cư Dị: Cứ tưởng xuống trần chơi ít bữa, nào ngờ phút chốc đã trăm năm…
Trải nghiệm phi thường của nữ nhà báo tìm lại đôi mắt sáng khi cận kề bóng tối vĩnh viễn…