Nghỉ thôi, đêm đã buông, thân đã mệt rồi…

Nghỉ thôi, đêm đã buông, thân đã mệt rồi…

Phố về đêm, phố chẳng im lìm Người người vẫn ngược xuôi hối hả Kẻ quay về, bơ phờ, mệt bã Người chơi khuya, phấn chấn, hả hê Có những phận chẳng chốn đi về Chọn vỉa hè làm nơi nương náu Nhân sinh vốn hữu biệt Sinh hữu định, tử lại bất kỳ Nay ...

Thành viên Xem nội dung, Không quảng cáo Xem bài gốc Đăng nhập

BÌNH LUẬN

BẠN ĐÃ XEM