Chuyện kể về hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời: mẹ và ngoại tôi(P.2 )

Từ những tình cảm giản dị và mộc mạc nhưng sâu lắng nhất, nhiếp ảnh gia trẻ Đồng Văn Hùng đã chụp lại bộ ảnh quê hương gắn với bà ngoại và mẹ của anh. Cũng bắp ngô treo trên xà nhà, gầu nước bên miệng giếng, đấu thóc, bó lúa trĩu bông… những hình ảnh thôn quê Việt Nam quá quen thuộc, nhưng trong những bức ảnh của anh luôn có gì đó thật đặc biệt…
Tiếp theo phần 1: Qua những đoạn đời đầy chông gai và thử thách, quê ngoại là chốn ta về quên hết nhọc mệt đắng cay
Ai đó đã từng nói, cái nôi con sinh ra và theo con tới khi trưởng thành là quê hương, người đưa nôi ru con những đêm hè oi ả để con có giấc ngủ bình yên là mẹ, người luôn luôn yêu thương chăm bẵm, cho con từng đồng quà tấm bánh không ai khác chính là bà. Hai người phụ nữ đã luôn vì con mà hi sinh, vì con mà làm tất cả…
Trên bước đường đi qua năm tháng kí ức tuổi thơ, có lẽ rất nhiều người đã trải qua những ngày chăn trâu thả diều về muộn, sợ bố mắng nên trốn vào lòng mẹ, trốn sau lưng bà.
Có ai đã từng yêu- một tình yêu tha thiết mà bền bỉ, tình yêu vượt qua năm tháng để đến ngày được nhìn thấy những người con, người cháu của mình trưởng thành.
Đó là hai người phụ nữ quan trọng trong cuộc đời của mỗi người, giúp ta thêm động lực để vượt qua những chông gai và muôn vàn thử thách, đi cùng ta qua những bước ngoặt lớn và là chỗ dựa êm ấm khi vấp váp, khổ đau. Nếu có một điều ước, có lẽ ai cũng ước giá mình cứ bé mãi, để êm ấm trong vòng tay của mẹ và cái thơm của bà…
Chuyện kể về hai người phụ nữ quan trọng nhất trong đời: mẹ và ngoại tôi(P.2 )






Ngày ngày tháng tháng, thời gian trôi thật nhanh mà chẳng bao giờ quay lại, bạn đã bao giờ dừng lại một chút để nhìn mái tóc mẹ đã lốm đốm bạc, đôi mắt bà hằn những vết chân chim của thời gian?
Quê hương là nơi để ai cũng có chỗ trở về, để một lần nữa được sà vào lòng mẹ, để trốn sau lưng bà, được nghe khúc nhạc quê hương rộn lên những đêm hè oi ả. Nhớ lắm, mong muốn lắm những lời ru, lời kể chuyện của bà của mẹ.


Từng hạt gạo thấm nhuần tình yêu của mẹ hòa vào từng chiếc bánh tẻ, bánh nếp mẹ làm, đã bao giọt mồ hôi bao vất vả nhọc nhằn nhỏ xuống để nuôi con lớn khôn. Từng bát cơm con ăn, từng cốc nước con uống đều có tình yêu mẹ và bà gửi gắm, con làm sao đền đáp hết những điều thiêng liêng ấy.






















Ru con giấc ngủ giấc ngủ trưa nồng 

Như bông sen nở giữa đồng lúa xanh 

Ru con giấc ngủ, giấc ngủ yên lành 

Cơn mưa mùa hè về quanh chốn nằm

Ru con mẹ hát, mẹ hát lời trầm 

Mong con khôn lớn như mầm lúa non 

Ru con tình nghĩa, tình nghĩa vuông tròn 

Câu ca dao nào vẫn còn trong con. 
Ầu ơ..ơi lý ru con 

Như cơn gió đọng bờ tre cao 

Hạt nắng lao xao nhớ hôm nào 

Giọt mưa nhè nhẹ nhỏ vào thân cây 

Ầu ợ..ơi lý ru con 

Năm xa tháng rộng vành môi xưa 

Ngại nắng đêm mưa dáng mẹ gầy 

Cánh võng hôm nào, ầu ợ..lý ru con
Di Hân – Hà Phương
Qua những đoạn đời đầy chông gai và thử thách, quê ngoại là chốn ta về quên hết nhọc mệt đắng cay
Từ tận cùng khổ đau thù hận, tôi đã may mắn tìm thấy đường về hạnh phúc
Bát canh cần quê ngoại