Nổi bật :

Phượt Hà Giang cùng camera Pixel 2 (phần 1 )

Google Pixel 2 không phải là cái điện thoại có phần cứng camera xuất sắc, nhưng Google lại đem lên đó những thuật toán cực kì xuất sắc để giúp những bức ảnh của họ tốt hơn nhiều.
Phượt Hà Giang cùng camera Pixel 2 (phần 1 )

Điều đó có thể dễ dàng thấy rõ qua chế độ HDR+ giúp chụp trong những điều kiện ánh sáng cực kì yếu nhưng ảnh vẫn có thể sử dụng được hay khả năng chụp chân dung xóa phông rất ổn dù chỉ có duy nhất 1 cái camera. Gần đây Google còn cập nhập để đưa thêm tính năng AR Sticker khá vui vẻ lên thiết bị của mình. Có lẽ đây là sự đáp trả trong khi phía Apple đang đẩy mạnh tính năng AR với các tựa game.

Mình cũng xin nhắc sơ qua về cấu hình camera của Pixel 2:

  • Camera chính: 12.2MP, F1.8, dual pixel autofocus, hỗ trợ quay video 4K 30fps.
  • Camera phụ: 8MP, F2.4, hỗ trợ quay video FHD 30fps.
  • Hỗ trợ chụp chân dung cả 2 camera.

Do chuyến đi của mình khá dài cũng như có nhiều thứ để chia sẻ nên mình xin được phép chia ra làm 2 phần. Tất cả hình ảnh trong bài đều chưa qua chỉnh sửa.

Để bắt đầu chuyến hành trình, tụi mình phải bay từ Sài Gòn ra Hà Nội, sau đó đón xe lên thành phố Hà Giang và từ đó thuê xe để bắt đầu hành trình phượt.

Mình cực kì thích ngồi cạnh cửa sổ khi đi máy bay. Dù đã bay nhiều hơn 2 lần trên chặng SG-HN nhưng lần nào mình cũng ngắm được những cảnh mới mẻ hết. Hơi tiếc là lần này cửa sổ máy bay khá dơ và do nắng hắt nên hình ảnh chụp lên không thực sự được trong trẻo. Mình có thử dùng phần mềm chỉnh mặc định của máy để xử lý, kết quả khả quan hơn kha khá.

Sau khi đến Hà Nội thì tụi mình đón xe lên thành phố Hà Giang. Do thời tiết hơi se se lạnh nên ăn bánh mì với trứng chiên cực kì ngon. Ở Sài Gòn mình không khoái món này xíu nào. Chế độ chân dung trên Pixel 2 sẽ tự động cắt bớt khung hình. Tuy nhiên chất lượng ảnh lại vẫn rất tốt. Hình ra rất trong trẻo, màu sắc đậm đà. Mình bắt đầu bị ấn tượng bởi sản phẩm đến từ Google này rồi.

Do đến thành phố Hà Giang khá trên nên tụi mình cũng tranh thủ ăn xong rồi ngủ một giấc lấy sức để ngày hôm sau chạy xe.

Được giới thiệu từ Homestay bọn mình ở với lời cam kết chỗ thuê tốt nhất ở đây. Bọn mình gọi theo số điện thoại và đúng là rất tốt. Chỉ cần gọi cho anh đó, và sau 10 đã có xe hơi đến đón cả đám đến chỗ thuê để lựa xe. Có rất nhiều xe ở đây, nhưng tất cả đều được bảo trì rất kĩ càng nên xe nhìn cực kì mới.

Ngoài việc giới thiệu và phân tích cho mình chọn xe nào, mấy anh ở đây còn chuẩn bị sẵn cả một cái bản đồ các đường để tụi mình chạy. Bản đồ này mình nghĩ là của mấy anh ở đây tự điều chỉnh thêm. Trên bản đổ có vẽ các cung đường len sâu vào bản, không nằm trên trục đường chính mà mọi người hay đi. Cung đường ảnh giới thiệu bọn mình đi từ Hà Giang lên Quản Bạ được đánh 4 sao với chú thích 'amazing'. Ngoài ra, cũng có những dịch vụ được kèm theo sẵn như nếu gặp trục trặc thì gọi, sẽ luôn có nhân viên chỉ chỗ sửa xe gần đó (do đã nắm được rõ) hoặc nếu bị nặng hơn thì sẽ có xe bán tải lên hốt xe về. Nhưng may mắn là xe bọn mình chạy phà phà không bị gì nên cũng chưa thể biết được mấy ảnh có nói đúng hay không. À, mà chế độ chân dung không chỉ dành riêng cho chụp người nên mình thoải mái sử dụng cho những ảnh cần xóa mờ hậu cảnh.

Lấy xe xong cả đám đi tìm bánh cuốn ăn trước khi lên đường. Bánh cuốn trên miền núi phía Bắc khá lạ. Lạ ở chỗ nước chấm là nguyên tô nước hầm xương, ăn kèm với chả cây chứ không phải là ăn với nước mắm pha như trong miền Nam.

Đường từ Hà Giang đi Quản Bạ với rất nhiều thú vị. Cảnh tượng núi non hùng vĩ cứ mở ra liên tục. Chạy dọc bên đường là một con suối nhỏ trong vắt. Có lẽ do chưa phát triển du lịch nhiều nên ở đây cũng ít bị ô nhiễm bởi rác thải hơn. Chụp toàn cảnh trên Pixel 2 không thực sự tiện lợi như những mẫu điện thoại cao cấp hiện nay. Thay vì mình chỉ việc nhấn nút và lia liên tục. Thay vào đó, máy sẽ chụp từng tấm, mình sẽ phải canh theo một dấu chấm hiện trên màn hình. Điều này không thực sự tiện dụng chút nào. Chưa kể sẽ phải mất một chút để máy xử lý cho ra được bức ảnh hoàn thiện.

Đẹp mà không chụp thì uổng lắm. Mà chụp xong thì chỉnh luôn bằng phần mềm mặc định trên máy. Có thể do chỉ sử dụng một camera thôi nên Pixel 2 xóa chưa thực sự tốt. Nếu hình này mình cắt lại cho vuông thì sẽ không sao. Nhưng cảnh đẹp sao cắt bất được, uổng lắm.

Để chạy vô được cung đường mà mấy anh cho thuê xe chỉ, tụi mình có dừng lại dọc đường để hỏi mấy bạn ở đây. Mình cực kì thích người dân ở các nơi mình đi qua, họ cực kì thân thiện và cởi mở. Có thể do tụi mình là dân du lịch nữa.

Mình có thử chụp một tấm chân dung cùng khoảng cách để có thể thấy được tỉ lệ khung hình bị cắt vô. Với mình thì trong hình này Pixel lại xóa phông khá tốt, mình tập trung được vô những thứ mình muốn. Còn một điểm đáng lưu ý, để xem lại ngay sau khi chụp thì mình phải chờ máy xử lý khoảng 2-3 giây. Máy cũng lưu song song cả 2 ảnh để mình lựa chọn.

Đây là cung đường mình sẽ chạy qua trên hành trình đến Quản Bạ. HDR trên Pixel 2 hoạt động tốt, tuy nhiên với những cảnh khó (máy tự nhận diện) thì sẽ phải tốn một chút thời gian để xử lý lại bức ảnh.

Hai đứa bé mình dừng lại để chụp ở dọc đường đi. Mấy bé ở đây có đặc điểm chung là gương mặt cực kì sáng sủa và hồn nhiên. Mặt trời lúc này đã lên và Pixel 2 xử lý tấm phía dưới ở phần gương mặt cực kì tốt. Màu da tự nhiên, vùng có nắng rất nhẹ nhàng cũng như chi tiết vùng tối kia cũng không hề bị mất đi. Không phải chiếc điện thoại cao cấp nào cũng có thể làm được điều này. Chế độ chân dung trên iPhone da sẽ đậm đà hơn, cháy sáng hơn. Live focus trên Note8 sẽ cho màu da không trung thực, tái và hơi ngả qua màu xanh trong khi P10 da mặt sẽ bị làm mịn hơi lố nên mất chi tiết và vùng chuyển không thực sự tốt.

Cánh đồng hoa tam giác mạch. Chỗ này được người dân ở đây trồng để kinh doanh chụp ảnh. Nhưng với 10k/người cho vị trí này thì cũng tuyệt lắm.


Toàn cảnh nơi mình dừng lại chụp hình.

Ở chế độ chụp toàn cảnh, Pixel 2 cũng có nhiều lựa chọn khác như chụp 360 độ hay ảnh có hiệu ứng góc rộng này. Nhưng mà dù ở lựa chọn nào thì máy cũng đều ghép không thực sự ngon, có một số vùng bị lệch đi.

Cận cảnh hoa tam giác mạch cho anh em xem nè. Khả năng lấy nét trên Pixel 2 không phải là điểm mà mình cần quan tâm, nó nhanh và chính xác lắm.

Pixel 2 không có camera tele nhưng nếu chuyển qua chụp chân dung thì mình cũng sẽ có được một bức ảnh chụp ở góc cận hơn. Chất lượng theo mình là có giảm đi nhưng nếu không cắt ảnh sâu thêm thì vẫn ở mức chấp nhận được.


Chân dung với ánh sáng từ phía sau tới. Ảnh hơi thiếu tương phản, màu sắc nhạt nhưng chi tiết được giữ rất tốt.

Nếu bạn nào từng đi đèo Hải Vân sẽ nhớ tới cua đèo như vậy. Những ngày mình chạy ở Hà Giang, mình qua chắc phải hơn 50 cái cua như vậy. Hà Giang có lẽ là nơi có cảnh quan hùng vĩ nhất mà mình từng đi qua. Do mình đi trong mùa thấp điểm của du lịch cộng với việc nhiệt độ xuống gần 0 độ nên ít người, qua những khúc cua như vậy không quá lo lắng xe chạy ngược lại.

Do các cung đường đẹp với đã lắm nên mình tập trung chủ yếu vô trải nghiệm lái xe nhiều hơn, nên mình cũng không chụp gì thêm nữa cho đến sáng hôm sau.

Ngày hôm sau cả đám bắt đầu khởi hành từ Quản Bạ và buổi sáng. Do phải chạy cả chặng đường dài nên cũng thấm mệt, sáng không dây sớm được. Mình chỉ đi loanh quanh trước vườn chỗ mình ở. Lúc này mấy bé người Dao ở đây đi vô chơi. Lưu ý, chỉ là vô chơi đùa thôi chứ không chào bán gì hết, điều mình không thấy được khi đi Sapa.

Mình đứng phía trong nhà thử chụp ra với chế độ chân dung nhưng có lẽ do khoảng cách xa quá nên máy không thể có đủ thông tin để tách chủ thể với nền ra.

Các bé ở đây mình phải nể vì chịu được cái lạnh rất giỏi. Phần do cuộc sống vẫn còn khó khăn, phần có thể đã do quen với khí hậu khắc nghiệt ở đây. Nếu mình không nói đây là chụp bởi một cái điện thoại thì chắc đã có một số bạn không thể nhận ra được. Mọi thứ rất tự nhiên. Mình cực kì thích phần tóc của và da mặt của mấy bé. Chi tiết rõ ràng, tách bạch mà không bị mất tự nhiên.

Cái cối xây trước sân homestay.

Nếu mà chỉ chạy thẳng từ Quản Bạ tới thẳng Đồng Văn thì sẽ khá chán. Cả đám tụi mình thích được đến những nơi ít người biết, mọi thứ tự nhiên, nguyên sơ nhất có thể. Nếu đến những nơi đã phát triển du lịch thì thường mình chỉ thích tận hưởng cảm giác nằm dài lười biếng hay ăn rồi ngồi cà phê.

Đường vào xã Lao Và Chải hơi gian nan ở đoạn đầu. Nếu đi bằng xe hơi thì phải cứng tay hay gan lắm mới dám chạy qua đoạn này. Đường rất lầy và trơn. Lúc mình chụp tấm này thì đã có một chiếc xe khách phải bỏ cuộc vòng ra vì không thể nào qua đươc dù có rất nhiều hợp sức đẩy.

Đi được khoảng hơn 500m thì tụi mình bắt gặp đám nhóc này. Mấy đứa nhìn thấy người lạ vui lắm. Ùa ra chào, vỗ tay với cười nói các kiểu. Chỉ là hơi khó giao tiếp vì mấy đứa không rành tiếng Kinh.

Cuộc sống của các gia đình trên này còn khá khó khăn. Mình còn nhớ lúc đó mình phải mặc cỡ 6-7 lớp áo mới cảm giác ấm ấm thôi. Nhưng mà mấy đứa nhỏ ở đây có lẽ do không đủ đồ phần vì nhà đông con, phần vì hoàn cảnh nên quần áo chỉ gọi là cho có. Vậy nhưng mà tụi nó vẫn hồn nhiên lắm. Lúc nào cũng đi chung với nhau.

Để chụp được mấy tấm ảnh sống ảo cũng như phóng được tầm mắt ra cái khung cảnh hùng vĩ của núi rừng Hà Giang thì cũng phải chịu khó leo lắm.Trời lúc này xanh chứ không có màu chuyển mưa như trong hình đâu. Tấm này Pixel 2 xử lý hơi lố rồi. Nhưng bù lại thì mọi thứ khác rất tốt. Dù ánh sáng chiếu ngược từ phía sau núi nhưng mấy vùng tối như áo đen hay da mặt vẫn còn đầy đủ.

Ở các vùng cao thì việc chị địu em ở phía sau rất phổ biến. Không khó khăn gì để mình có thể thấy được những cảnh như vậy. Mấy bé ở đây dù rất thích khách du lịch nhưng rất ngại chụp hình. Mình phải cố dữ lắm mới có thể chụp được mấy tấm. Cũng hơi khó chịu khi muốn chuyển qua chụp chân dung thì mình phải mất tới 2 bước để chuyển. Nhưng bù lại máy lấy nét cực kì nhanh. Nếu so sánh thì chắc phải nằm trong nhóm những máy có khả năng lấy nét nhanh nhất.

Dù là địu đứa em phía sau nhưng mà mình không có cảm giác là điều đó cản trở bé gái này chơi cùng mấy anh em khác. Vẫn chế độ chân dung nhưng lần này máy không thể tách được nền rồi.


Đứa em còn lại do còn khá nhỏ nên không thể leo lên cùng, vậy là mặt bắt đầu mếu máo. Mọi thứ hồn nhiên lắm.

Đi sâu vào trong nữa thì tụi mình tìm được một cái thung lũng có đường mòn để đi xuống. Để có thể zoom lại sát hơn, mình lợi dụng chế độ chân dung để máy tự động cắt khung hình vô. Mình chư thử nếu so với tự zoom ở chế độ bình thường thì chất lượng có khác gì hay không. Một điểm hơi tiếc, do chênh sáng cao quá nên dù cứu được kha khá chi tiết vùng tối nhưng màu xanh của cây cỏ đã không còn tươi như bên ngoài nữa.
Do đã quá nên mình cũng tốn kha khá thời gian chỉ để ngồi đó thưởng thức sự bình yên trong tiếng chim hót mà không hề bị quấy rầy bởi âm thanh của động cơ xe máy. Phần khác sợ không kịp đến Đồng Văn trước khi mặt trời lặn nên bọn mình vòng ra kiếm gì ăn để tiếp tục hành trình.

Đây là 2 món mà tụi mình thường xuyên ăn trong cả hành trình. Đơn giản vì gà ở đây cực kì ngon cũng như đậu hủ làm nóng ăn trong không khí lạnh đã lắm. Và còn một lý do khác là mình ăn ở những quán dọc đường nên hơi ít lựa chọn về món.


Chó con đang xin đồ ăn nè. Cái lỗ tai thấy ghét không chịu được. Chụp luôn một tấm chân dung. Mà hình như chó con bị tỉa râu thì phải!?

Trái thông này lần đầu mình được thấy luôn. Dù là nó có nhiều gai nhọn nhưng mà cực kì đẹp. Không cần phải chụp chân dung mà vùng hậu cảnh mờ phía sau cũng có độ chuyển nhẹ nhàng giữa các chi tiết. Mình phải mở hình lên để xem lại coi có sử dụng chế độ chân dung hay không. Lúc này khoảng 4h và nắng chiếu vào tay mình thích lắm. Có điều màu vàng của nắng bị mất đi kha khá qua con mắt của Pixel 2.

Nắng chiều đây. Mình đứng đây chắc phải hơn nửa tiếng chỉ để ngắm được khung cảnh làng quê thanh bình như vậy thôi. Gánh củi về nhà, đi trước là đàn bò của gia đình. Có vẻ như chụp phong cảnh có nắng không phải sở trường của Pixel 2. Màu cứ nó cứ sai sai, không thực.

Mình có thử dùng phần mềm mặc định của máy để áp thêm hiệu ứng màu vô. Nhìn cũng 'ảo diệu' hơn nhiều. Cảnh thực ở ngoài sẽ nằm ở khoảng giữa hai bức ảnh. Có điều hơi đáng nói là sau khi áp bộ lọc màu thì lại xuất hiện mấy mảng màu tím xem giữa. Không biết có phải do thông tin ảnh ít nên khi chỉnh sẽ lộ rõ khuyết điểm!?

Đợi thằng bạn đi xả xong thì trời cũng đã bắt đồi tối rồi. Cả đám tranh thủ chạy mà thôi. Mặt trời lặn cũng là lúc nhiệt độ giảm mạnh. Mình chạy mà tay cứng ngắt luôn.

Đến lúc trời tắt nắng thì bọn mình chạy thục mạng luôn. Nhưng gặp cảnh này thì không thể nào mà bỏ qua được. Phía đằng xa là một bầu trời ửng hồng sau những dãy núi, bên dưới là Phố Cáo với con đường lộ chạy ngang qua, dưới chân mình là một cánh đồng hoa tam giác mạch vừa nở rộ. Cảm giác lúc đó không gì hơn ngoài sự tuyệt vời.

Selfie xóa phông một tấm thử. Chất lượng camera trước theo mình rất tốt. Dù mình chụp ngược sáng nhưng ảnh ra rất hài hòa, chi tiết lên cực kì tốt. Tuy nhiên, những bạn nào yêu thích sự ảo diệu chắc sẽ không thích điều này đâu. Bao nhiêu thứ có trên mặt nó hiện lên hết.


Nhưng bông hoa tam giác mạch đang nở rộ.

Cuối cùng, sau khoảng gần 1 tiếng chạy liên tục dưới cái lạnh khoảng 3-4 độ thì bọn mình cũng đến nơi. Lúc này cũng hơn 7h tối. Lạnh quá nên chị chủ nhà dẫn cả đám xuống bếp để sưởi bếp cho ấm. Mình mở HDR+ vì nghe nói chụp tối bằng cái này màu nhiệm lắm. Đúng thật là như vậy. Dù phải mất thời gian để xử lý cho bức ảnh bớt nhiễu hạt cũng như sáng hơn nhưng theo mình là xứng đáng. Lúc đó mình cũng có thử dùng iPhone 8+ để chụp nhưng ảnh ra nhiễu nặng và tối hơn hẳn. Thông số ảnh: 1/17s - ISO1847.

Do bữa tụi mình lên chưa có khách chỉ có gia chị chủ nhà thôi nên mọi người cùng ăn vui lắm. Pixel 2 tấm này hơi tệ vì bị sai cân bằng trắng cũng như ảnh bị khá tối.

Gia đình chị chủ nhà là người H'mong. Mình cực kì thích khi được ở những nơi như vậy. Mọi người ở đây rất thân thiện cũng như hiền lành, hiếu khách.

Ăn xong thì cả đám mình ngồi lại nói chuyện với anh chủ nhà ở đây. Ảnh là một người cực kì hiểu biết. Cách kể chuyện chậm rãi cũng như khả năng quan sát được toàn cục của anh làm mình phải mải mê ngồi nghe. Ảnh còn chia sẻ về những hủ tục hay bản sắc của người H'mong nữa.

Ngoài việc kể chuyện thì ảnh cũng biểu diễn thổi khèn cho cả đám mình cùng nghe. Lần đầu mình được nghe tiếng khèn rõ ràng và sát bên nên thích thú tới nỗi quên chụp hình luôn. Bình trà này là anh pha mời cả đám nhâm nhi trong lúc nói chuyện. Nếu để chụp xóa phông trên iPhone hay Note8 sẽ gặp khó khăn khi chụp tối thì với Pixel 2 đó chỉ là chuyện nhỏ. Ảnh gần như không bị ảnh hưởng bởi điều kiện ánh sáng yếu nhiều như đối thủ. Phải nói là mình thực sự nể mấy anh kĩ sư làm ra những thuật toán này.

Sau một hồi mệt mỏi thì tụi mình đi ngủ để lấy sức cho ngày hôm sau khám phá các điểm ở Đồng Văn này. Do chuyến đi này của mình khá nhiều thứ để chia sẻ nên mình sẽ hẹn các bạn ở bài tiếp theo trong một vài ngày sắp tới.

SẢN PHẨM DEAL

BẠN QUAN TÂM

Cách bẻ khoá Activation Lock trong ứng dụng Find my iPad

Bạn đang tìm cách tắt Activation Lock nhưng lại không có thông tin của chủ sở hữu iPad cũ? Đừng lo lắng! Tenorshare 4MeKey là một giải phá toàn diện giúp bạn mở khóa ứng dụng này.

Dịch vụ Quản lý danh tiếng trực tuyến tốt nhất của Prodima

Điều gì sẽ xảy ra nếu doanh nghiệp bạn liên tục nhận được những đánh giá tiêu cực?

Đánh giá loa Bluetooth Tronsmart T6 Pro: Thiết kế đẹp, chống nước tốt, chơi nhạc hay, công suất khủng

Tronsmart T6 Pro là một chiếc loa di động sở hữu thiết kế ấn tượng, công suất chơi nhạc khủng, rất nhiều tính năng, các cổng kết nối đầy đủ, pin 'trâu' có cả khả năng sạc ngược cho thiết bị khác và âm thanh sôi động phù hợp cho những buổi dã ngoại,

Đánh giá Tronsmart Apollo Air : Tai nghe ANC hybrid với âm treble sắc nét & âm bass mạnh mẽ

Tronsmart Apollo Air tích hợp hầu hết những công nghệ mới nhất của tai nghe in-ear với giá chỉ khoảng 1,6 triệu đồng. Bên cạnh sự tiện lợi và tính thẩm mỹ đặc trưng của dòng true wireless, Apollo Air được trang bị khả năng khử tiếng ồn chủ động hỗn

TOP 5 điện thoại OPPO chơi game tốt nhất hiện nay

Bắt đầu từ năm 2017, các ứng dụng hiện đại hay các tựa game trên điện thoại ngày càng có xu hướng tăng lên. Nắm bắt được thời cơ đó, các nhà sản xuất điện thoại cũng tung ra hàng loạt các sản phẩm để đáp ứng nhu cầu của người dùng.

XEM THÊM TIN MỚI